chỉ muốn thương anh chiều anh nuôi anh
Truyện Chỉ Muốn Thương Anh, Chiều Anh, Nuôi Anh - Chương 57 với tiêu đề 'Ngoại truyện 4' Hiện menu doc truyen. Danh sách .
Mị không sở hữu manga.mị sẽ Edit ở quyển nàyĐọc bên kia rồi thì không nhất thiết phải đọc bên này đâu.Bản dịch ở đây có chút khác so với bản gốc ở bên kia.cái này thì mị chủ yếu làm cho vui thôi, chứ việc edit lâu lắm ấy.(cảnh báo:không ra chap thường xuyên) -ĐỪNG BÊ BẢN DỊCH CỦA MỊ ĐI MÀ KHÔNG
Chứ không cần người chỉ biết dùng lời nói để diễn tả yêu thương… 40. Mây muốn bay , mây cần có gió Anh muốn yêu , anh cần có em. 41. Trăm người thích không bằng một người thương Vạn người tương tư không bằng một người biết nắm giữ. 42.
Anh càng muốn xích gần nó, nó lại càng lùi xa; anh càng chiều thương nó, nó lại càng lẩn tránh; anh càng mong được nghe tiếng ba thì nó lại càng không gọi. Anh kiên nhẫn, đợi chờ tình cảm của con “suốt mấy ngày anh chẳng đi đâu xa, lúc nào cũng vỗ về con”, “anh quay
Breaking News. Phân tích Ánh trăng của Nguyễn Duy đầy đủ nhất; Maple Hotel & Apartments – điểm dừng chân lý tưởng chuẩn 4 sao tại Nha Trang
Chỉ Muốn Thương Anh, Chiều Anh, Nuôi Anh by GTA. Publication date 2021-03-28 20:28:10 Topics Love Story Audio Digitizing sponsor info@goctruyenaudio.com
Bạn đang đọc truyện Chú Đừng Qua Đây! của tác giả LeeGun20042001. Cô tiểu thư được nuông chiều, sống trong nhung lụa, hạnh phúc, một ngày lại phát hiện hết thảy đều chỉ là lừa dối.Lãnh Di Mạt không thể tin được người bao năm nay cưng chiều cô, bảo bọc cô, chứng kiến cô trưởng thành, thế mà lại ngay
Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Đô thị tình duyên, Nam tàn tật, Nữ trầm cảm, 1v1. Số chương: 53 chương + 6 PN. Ngày mở hố: 01/01/2020. Ngày đóng hố: 01/10/2020. Nhân vật chính: Trác Lương, Nhuế Ngạn. Editor: tieucute (Hạ Cẩm Vân) Poster: Chị đẹp Manh
manresica1986.
Trác Lương nhận được ba cuộc điện cuộc của Trác Khiêm, kể cho anh việc xảy ra trong buổi tiệc, lại nói Nhuế Ngạn đã đi cuộc của anh Lưu, nói rằng đã đưa Nhuế Ngạn đến khách sạn, trông tâm trạng Nhuế Ngạn có vẻ không được còn lại của Mạc Kiều, bảo rằng Nhuế Ngạn đang ở chỗ cô ấy, cô ấy sẽ săn sóc cô thật khi cúp điện thoại Trác Lương không sốt ruột đi tìm Nhuế Ngạn, mà lái xe đến quán bar, không lâu sau Trác Khiêm cũng Khiêm kể lại chi tiết sự việc xảy ra trong bữa tiệc một lần nữa “Lục gia lần này mất hết cả mặt mũi, tiếc rằng em không được thấy sắc mặt của ông cụ Lục, phải nói là vô cùng đặc sắc!”Trác Lương nghe xong, bóp mày “Trách em, do em hành động chậm quá.”“Cũng không thể nói như vậy, anh không nghĩ tới Nhuế Ngạn sẽ làm thế.” Trác Khiêm dựa lưng vào sô pha, hai chân bắt chéo, lắc lắc ly rượu vang trong tay “Bình thường thoạt trông ngoan ngoãn, không ngờ đến khi hành động cũng rất tàn nhẫn.” Trác Khiêm mỉm cười, trong mắt mang theo tán bộ nhà họ Lục thật sự quá kinh tởm, vì sao khi anh ấy tiếp nhận cơ nghiệp nhà họ Trác đã dứt khoát chấm dứt hợp tác với Lục gia? Còn chẳng phải do cái cô Lục Mạn Thơ của Lục gia kia vội vàng quấn lấy sao, nhưng anh ấy không phải Nhuế Ngạn, Lục gia không dám làm gì anh ấy, không quấn lấy được cũng không dám cố chấp, hiện tại thì giỏi rồi, có Nhuế Ngạn, bọn họ cho rằng có thể làm khó Nhuế Ngạn, không ngờ kết quả là bị Nhuế Ngạn chơi lại.“Cô ấy á, bình thường hay im lặng không nói gì, thoạt trông rất tốt tính, nhưng thực ra vô cùng ương ngạnh, anh trêu chọc cô ấy một lần, cô ấy nhịn, lại trêu chọc cô ấy lại nhịn, đến lần thứ ba sẽ lẳng lặng cào mặt anh.” Trác Lương bất đắc dĩ thở thứ trong tay Nhuế Ngạn đều do Trác Lương tra được, trước nay Trác Lương không hề đề phòng cô, chẳng qua anh còn chưa nghĩ được biện pháp vẹn toàn thì cô đã làm.“Anh.” Trác Lương nhẹ nhàng gõ ngón trỏ xuống đầu gối “Lục Liễm và Nhuế Ngạn, với em, đều là những người rất quan trọng, bất kể làm gì với Lục gia cũng phải bận tâm tới Lục Liễm, hôm nay Ngạn Ngạn làm như vậy, trong lòng nhất định cảm thấy có lỗi với Lục Liễm.”“Sau đó thì sao? Chuyện này khẳng định còn chưa xong, em tính toán thế nào?” Trác Khiêm hỏi anh.“Nếu Lục gia chịu bỏ qua thì em còn chưa tính, nếu bọn họ vẫn không biết phải trái, nên làm gì thì cứ thế mà làm thôi.”*****Nhuế Ngạn đợi ở chỗ Mạc Kiều đến nửa đêm, mãi đến khi trời đổ mưa mới hoảng hốt nhận ra đã khuya, nhưng điện thoại không hề có cuộc gọi nào, Trác Lương không đi tìm Kiều muốn Nhuế Ngạn ở lại một đêm, Nhuế Ngạn từ mưa không lớn, tí tách tí tách rơi xuống mặt đất, trong không khí mang hương vị ướt Ngạn ra ngoài khách sạn, bỗng thấy cách đó không xa có một người đang cầm ô đứng bên đường, dưới ánh đèn trong màn mưa, vô cùng chói chân Nhuế Ngạn khựng lại, chậm rãi đi qua, Trác Lương đứng dưới tán ô nhìn cô, khóe miệng mang theo ý cười nhàn khoảnh khắc nhìn thấy anh, Nhuế Ngạn cảm thấy nỗi uất ức trong lòng cuồn cuộn ùa đến, đi đến trước mặt, tựa đầu vào ngực anh, khẽ gọi anh “Chú Tiểu Trác…”Trác Lương một tay giơ ô, một tay ôm lấy cô “Làm sao vậy? Mới một lúc không gặp mà đã nhớ anh như vậy à?”“Dạ.” Nhuế Ngạn gật đầu trong lòng ngực anh “Nhớ ạ, rất nhớ rất nhớ anh.”Trác Lương nâng cằm cô, lau nước mưa trên mặt cô đi “Vậy thì tại sao em không tìm anh?”“Chẳng phải anh cũng không tìm em ư.” Nhuế Ngạn nói thầm.“Không cần tìm.” Trác Lương cúi đầu, thân mật cọ cọ vào trán cô “Anh vẫn luôn đứng đây chờ em, chỉ cần em ngẩng đầu là có thể thấy.”Nhuế Ngạn ngẩng đầu nhìn anh, dưới tán ô đen, trong mắt cô chỉ có Ngạn ôm lấy hông anh, vùi đầu vào hõm vai anh “Năm đó, khi anh cứu em khỏi dòng lũ, trong mắt em anh cũng mang bộ dáng này.”“Bộ dáng gì?”Nhuế Ngạn nhắm mắt lại, lúc ấy trời mưa tầm tã, anh cõng cô bước từng bước vững vàng, cho cô sự ấm cô nhìn thấy anh, trong ánh mắt không thể chứa được bộ dáng người khác.“Hửm, bộ dáng nào?” Trác Lương bóp cằm cô.“Em không nói cho anh biết đấy.” Nhuế Ngạn cười nắm tay anh “Đi thôi, về nhà nào.”Hai người lên xe, Nhuế Ngạn dựa vào vai Trác Lương, ôm cánh tay anh, khẽ nói “Chuyện xảy ra tối nay anh biết cả rồi phải không?”“Ừ, anh biết rồi, anh trai đã nói với anh.”Trác Lương im lặng một lát “Ngạn Ngạn, lần này là anh sơ sót, trước đó anh vẫn luôn do dự, không ngờ Lục gia lại không biết xấu hổ như vậy, để em phải chịu uất ức, thật sự xin lỗi em.”“Anh có gì mà phải xin lỗi chứ.” Nhuế Ngạn nghịch ngón tay anh, nhẹ nhàng nói “Sở dĩ anh do dự cũng là vì em và cậu nhỏ, do mối quan hệ này mà chú dì và Trác tổng phải giữ mặt mũi cho Lục gia, cho dù quan hệ giữa em với Lục gia không tốt thì trước mặt chú dì em cũng là người nhà họ Lục, không thể tỏ thái độ, nếu vậy chỉ có thể để cho người khác bàn tán sau lưng em thôi.”“Huống chi.” Nhuế Ngạn ngẩng đầu nhìn anh “Em cũng không thể để anh che chở mình mãi, không có em, ông ngoại sẽ không dám như vậy, bởi vì em, bọn họ mới trắng trợn đến thế, nếu em không đứng ra cho bọn họ biết em không phải người dễ bắt nạt, sau này sẽ chỉ làm anh khó xử, cứ tiếp tục thế, mãi mãi không có đường xoay chuyển.” Cô đứng ra giải quyết chuyện này thích hợp hơn Trác Lương, Trác Lương ra mặt sẽ chỉ làm Lục gia cảm thấy cô dễ bị bắt nạt, chỉ cần bắt chẹt được cô là bắt chẹt được Trác Lương xoa xoa tóc cô, ôm lấy cô thở dài “Em đấy, quá hiếu thắng, Ngạn Ngạn, anh biết em phải tự lực một mình nhiều năm, không có người che chở, bất cứ việc gì cũng phải tự quyết định, bị khổ bị uất ức quen gánh vác một mình, nhưng mà, Ngạn Ngạn…”“Em nên bắt đầu làm quen với cuộc sống hai người, sau này em gặp chuyện gì không phải đối mặt một mình nữa, có người có thể bàn bạc, có người có thể quyết định thay em, mặc dù không thể làm chuyện gì cho em, song cũng có thể cùng em chịu trách nhiệm, em hiểu không?”“Em hiểu ạ.” Nhuế Ngạn ngửa đầu cười với anh, gật đầu thật mạnh “Vô cùng hiểu.”Trác Lương véo véo chóp mũi cô, cười.*****Lần này Lục gia mất hết mặt mũi, trước đây Lục gia coi trọng nhất là thể diện, nếu không sẽ chẳng lôi chuyện của Nhuế Ngạn ra kể, ông cụ Lục tức đến mức phải vào bệnh Mạn Huệ tới tìm Nhuế Ngạn nhưng đều bị cản lại, tuy nhiên Lục Mạn Huệ là người không đạt được mục đích thì sẽ không bỏ qua, liên tục mấy ngày đứng chờ ngoài đài truyền hình, đúng lúc Nhuế Ngạn lại đến Khương Yển quay quảng cáo, Lục Mạn Huệ đứng canh mấy ngày cũng không gặp được Nhuế Mạn Huệ chưa từ bỏ ý định, lại đến quán bar, lần này cô ta gặp được Trác Lương, Trác Lương không trốn tránh, ngược lại còn mời cô ta uống ly dù trước đây mến mộ Trác Lương, song từ khi chuyện lộ video xảy ra, Lục Mạn Huệ mất hết thể diện, bên ngoài cô ta được khen là dịu dàng ngoan ngoãn, chưa từng yêu đương, chính việc lộ video đã phá hỏng hình tượng ngoan ngoãn đó, cảm giác đi trên đường luôn bị người khác chỉ trỏ, lúc này đứng trước mặt Trác Lương cũng cảm thấy hổ thẹn.“Cô tìm Ngạn Ngạn có chuyện gì?”“Cô ta phát video kia trước công chúng, nếu làm, vì sao không dám ra gặp tôi?” Lục Mạn Huệ tức đến ngứa răng, hận không thể giết Nhuế Ngạn cho hả giận.“Chẳng phải cô cũng tung ảnh thân mật của cô ấy lên mạng ư.” Trác Lương lười nhác nhìn cô ta.“Anh có chứng cứ gì nói là tôi làm, tôi không làm việc đấy.”“Vậy cô có chứng cứ gì chứng minh việc phát video do Nhuế Ngạn làm?”Lục Mạn Huệ cứng họng, lâu sau mới nói “Lúc nào anh cũng giúp cô ta, cô ta có gì tốt khiến anh phải mê mẩn như vậy, bên ngoài có biết bao cô gái tính tình tốt, gia thế tốt, anh không để vào mắt sao?”“Lục Mạn Huệ, sự việc ầm ĩ đến mức này, người có đầu óc cũng biết một vừa hai phải.” Trác Lương không muốn nói nhiều với cô ta, lạnh nhạt nói “Cô quay về nói lại với ông nội và bố cô, hiện tại Ngạn Ngạn là người của Trác gia, vì thể diện của Ngạn Ngạn chúng tôi mới không trở mặt với Lục gia, trở mặt đối với ai cũng không tốt, nhưng nếu các người còn không thức thời, vậy thì đừng trách tôi trở mặt.”Mấy ngày sau khi Trác Lương nói những lời trên với Lục Mạn Huệ, một hợp đồng làm ăn của Lục gia xảy ra vấn đề khiến Lục gia chao đảo, bây giờ Lục gia chỉ là một cái vỏ rỗng, không chịu được mưa gió, người động tay động chân cũng chẳng thèm che dấu, chính là người của Trác gia, nhưng sự việc không lớn không nhỏ, cảnh cáo Lục gia một chút, lại không thật sự lật đổ Lục dù Lục gia chao đảo, bên lật đổ Lục gia không thể là Trác gia, rốt cuộc tình cảm giữa Trác Lương và Lục Liễm vẫn còn, bất kể trước đây Lục Liễm kể cho Trác Lương nghe rất nhiều chuyện xấu về Lục gia, song dù sao đó cũng là nơi anh ấy lớn lên, Trác Lương không thể làm quá tuyệt trải qua sự việc lần này, Lục gia thật sự ngừng nghỉ, trước đó bọn họ còn cảm thấy Nhuế Ngạn có thể bị bọn họ đe dọa, nhưng không nghĩ tới ngược lại bị Nhuế Ngạn cảnh cáo, bọn họ không dám mạo hiểm, nhưng quả thực Lục gia càng ngày càng gian nan, Lục gia không ngừng suy nghĩ biện pháp xoay sở, tuy nhiên người có thể giúp bọn họ đã không nhiều, mà bằng lòng giúp họ lại càng mùng mười tháng mười là sinh nhật của Nhuế Ngạn, ba năm trước, Trác Lương cùng Nhuế Ngạn đến Khương Yển mới vào tháng chín, hoàn toàn không biết gì về sinh nhật của Nhuế Ngạn, bây giờ là sinh nhật đầu tiên của Nhuế Ngạn sau khi hai người ở bên nhau, dĩ nhiên Trác Lương vô cùng coi là gần đây tâm trạng Nhuế Ngạn không tốt, Lục gia nghèo túng, Nhuế Ngạn luôn cảm thấy có lỗi với Lục Lương nghĩ sinh nhật năm nay phải khiến cô thả lỏng tâm có điều không ngờ rằng sinh nhật năm nay Nhuế Ngạn lại nhận được một món quà sáng hôm đó, Trác Lương dậy sớm nấu mỳ trường thọ cho Nhuế Ngạn, Nhuế Ngạn đang ăn mì, chuông cửa đột nhiên vang lên, Trác Lương đi ra mở cửa, bên ngoài có một người phụ nữ lạ đang ôm trẻ sơ phụ nữ đó cắt tóc ngắn, mặt mày hiên ngang, nhìn thấy Trác Lương ra mở cửa, sau khi quan sát Trác Lương một lúc bỗng nhiên nhét đứa bé vào trong lòng ngực anh, nói “Đây là con của anh, ôm đi.”Nói xong không đợi Trác Lương phản ứng lại, xoay người đi xuống cầu thang, nháy mắt không còn bóng Lương ôm đứa bé đuổi theo, nào còn bóng người, Nhuế Ngạn nghe thấy động tĩnh đi ra, chợt thấy Trác Lương đứn ngoài cửa ôm trẻ con cau bé vô cùng xinh xắn, da trắng mắt to, nhìn thấy Nhuế Ngạn còn nhếch miệng cười vui vẻ, chảy cả dãi xuống.“Đây là… Con trai anh?” Nhuế Ngạn thoáng sửng sốt “Người vợ bị anh vứt bỏ đã tìm tới cửa ư?”Trác Lương “……”Hết chương 51
Tối muộn Trác Lương đưa Nhuế Ngạn về nhà, không dám ngủ lại Trác gia, sợ buổi tối ông nội càng nghĩ càng khó chịu, dùng gậy đuổi anh đường trở về, Trác Lương dựa vào vai Nhuế Ngạn kể rất nhiều chuyện, phần lớn là chuyện thuở nhỏ giữa anh và Trác đến Trác gia Trác Khiêm mới được tám tuổi, trông còn nhỏ gầy hơn cả Trác Lương kém hai tuổi, nuôi nấng biết bao nhiêu năm mới phổng phao thế này.“Từ nhỏ anh trai đã che chở cho anh, có cái gì ngon đều nhường anh trước, chờ đến khi anh không muốn ăn anh ấy mới ăn, khi anh đi học anh ấy đeo cặp sách đưa anh đến cửa lớp trước rồi mới đi.” Trác Lương thở dài “Lúc nhỏ không hiểu, sau này đi ra ngoài nghe thấy anh ấy bị đứa trẻ khác nói là người hầu nhỏ của anh mới biết được.”Vì thế anh đã đánh nhau với những người đó, còn bị ông nội phạt nhỏ không biết bày tỏ tình cảm thế nào, chỉ biết hung tợn mắng Trác Khiêm sau này không được đi theo anh nữa, sau đó anh nhìn thấy Trác Khiêm núp phía sau vườn hoa, im lặng không nói gì, trong lòng lại mềm nhũn.“Sau đó, ông nội muốn đưa anh ra nước ngoài du học, anh xé vé máy bay đi, lúc ông nội đánh anh, anh ấy đã che chở chịu thay anh mấy gậy, thi đại học anh đăng ký trường quân đội, ông nội tức đến mức nằm viện, sau lại đến trường nhập học, ông nội không cho mọi người ra tiễn, anh ấy lén lái xe đưa anh đến trường, nói sau này anh ấy sẽ giúp anh lo việc trong nhà, anh muốn làm gì cũng được.”“Thật ra khi đó anh ấy đã định cùng người bạn gái thời đại học ra nước ngoài định cư, nhưng bởi vì anh tham gia quân ngũ làm ông nội thất vọng mà anh ấy đã ở lại nhận việc làm ăn buôn bán.” Trác Lương nhắm mắt lại “Anh nợ anh trai mình rất nhiều, có lẽ vĩnh viễn không trả hết.”Những việc này khi đó anh cũng không biết được, tuổi trẻ xốc nổi, chỉ muốn làm theo ý mình, lại không nghĩ rằng có người ở phía sau thay anh hứng chịu hậu Lương cọ cọ vào cổ Nhuế Ngạn, khàn giọng nói “Ngạn Ngạn, anh muốn trao Trác thị cho anh trai, em không trách anh chứ?”Nhuế Ngạn sửng sốt, hai tay vòng lấy bả vai Trác Lương, khẽ nói “Em có thể nuôi chú mà!” Năm xưa ở bệnh viện, khi cô không có tiền trả phí điều trị cho chú Tiểu Trác đã quyết định sau này nhất định phải nuôi được anh.“Vậy… Về sau làm phiền em rồi.” Trác Lương hôn nhẹ xuống cổ cô, mơ màng nói “Về sau anh nhất định sẽ nghe lời em, em đừng bỏ đói anh nhé.”Hơi thở của anh phả vào cổ làm cô ngứa ngáy, Nhuế Ngạn cảm thấy cả người dần nóng lên, nhất là trên cổ bị người nào đó dùng đầu lưỡi liếm láp, cả người đều căng đẩy người đang dựa vào người cô ra, ai đó lại nhõng nhẽo kêu tay khi bị ông nội Trác đánh vào tay, không ai dám bôi thuốc cho anh, vết thương lại sưng mới về đến nhà, Nhuế Ngạn tìm hòm thuốc xử ý vết thương trên tay cho Trác Lương, nhìn bàn tay sưng đỏ, Nhuế Ngạn đau lòng đến đỏ mặt.“Không sao đâu, nghiêm trọng hơn thế này anh cũng bị rồi.” Trác Lương cọ môi vào tai cô “Ngạn Ngạn, vừa rồi em nói sẽ không bỏ đói anh, có phải không?”Anh dựa vào gần, Nhuế Ngạn thoáng mất tự nhiên, nhỏ giọng nói “Em đã nói sẽ không đói chú rồi, chú còn hỏi.”Trác Lương được cô đảm bảo, khẽ cười bên tai cô, Nhuế Ngạn bị điệu cười sâu xa của anh làm nổi da Phương nấu thuốc mang đến, Lưu Tô ôm bài tập đi theo nhờ Trác Lương giảng bài chi Lương chống cằm giảng cho cậu vài đề, ánh mắt thỉnh thoảng nhìn Nhuế Ngạn đang đi qua đi lại trong phòng, con ngươi tối Phương thấy giờ đã muộn bèn bảo Lưu Tô về Tô thu dọn sách vở định rời đi, Trác Lương dựa vào sô pha chống cằm phân phó “Lưu Tô, em mang giúp anh cốc nước vào phòng ngủ đi.” Nếu là bình thường, Lưu Tô nhất định sẽ hỏi vặn anh vài câu, nhưng tối nay anh đã giảng cho cậu rất nhiều đề, Lưu Tô quyết định nghe theo anh, vào phòng bếp rót cốc nước mang vào phòng chưa ngủ đã mang nước vào phòng ngủ làm cái gì?Lưu Tô cảm thấy suy nghĩ của anh Trác càng ngày càng kỳ nhanh sau đó, Lưu Tô được biết mang nước vào phòng ngủ để làm Lương đi theo sau Lưu Tô vào phòng ngủ, sau đó không cẩn thận đẩy Lưu Tô một cái, Lưu Tô không nghĩ tới anh theo sau lại đẩy mình, người lảo đảo, khó khăn lắm mới ổn định được cơ thể, cái cốc trong tay lại đổ xuống giường, cả chăn với ga giường đều bị ướt.“Anh Trác, anh làm gì thế?” Lưu Tô gào Ngạn nghe thấy tiến vào “Làm sao vậy?”“Lưu Tô làm đổ nước lên giường anh rồi.” Trác Lương chỉ vào Lưu Tô, đúng tình hợp lý Tô “……”Trác Lương Lưu Tô đang cứng họng ra ngoài “Anh không trách em, em về nhà đi, ngủ ngon.”Lưu Tô bị đẩy thẳng ra cửa, nghe tiếng đóng cửa ở phía sau, trong tay còn cầm cốc nhà Trác Lương, tròn mắt kinh mợ, đồ không biết xấu hổ…Trác Lương trở lại phòng ngủ, nhìn Nhuế Ngạn đang thu dọn giường đệm, biếng nhác dựa vào khung cửa trần thuật một sự thật “Giường anh không ngủ được nữa rồi.”“Vậy chú…” Nhuế Ngạn nhíu mày, trên giường ướt một mảng lớn, dĩ nhiên là không thể ngủ, “Tối nay chú ngủ ở phòng em đi, em ra sô pha.” Hiện tại Nhuế Ngạn đang ngủ ở phòng cũ của Trác Lương suy nghĩ trong phút chốc, gật đầu “Được.”Nhuế Ngạn cảm thấy có gì đó không đúng, lại chẳng biết không đúng ở đâu, dù sao dường như đâu cũng không Ngạn đi tắm một lát, lúc ra khỏi phòng tắm, định tới phòng ngủ phụ ôm chăn gối ra sô pha thì chợt nghe thấy Trác Lương gọi cô “Ngạn Ngạn, bả vai anh đau quá, có thể bị gậy của ông nội đập vào, em lại đây xem giúp anh đi.”Nhuế Ngạn nghe thấy anh nói bả vai bị ông nội đánh, lập tức nóng nảy, vội vàng đi vào phòng ngủ, lại thấy Trác Lương lười nhác dựa vào đầu giường, áo sơ mi màu đen cởi ra một nửa, đang cố gắng nghiêng đầu nhìn bả vai của Ngạn đứng trước cửa không biết nên tiến hay lùi, người đàn ông đang dựa vào giường thật sự quá quyến rũ, hơn nữa trong phòng chỉ bật đèn trên đầu giường, ánh đèn mờ, cùng với người nào đó làm bầu không khí càng thêm mờ người đứng ngoài cửa chần chừ không chịu tiến lên, Trác Lương ngẩng đầu nhìn cô, uất ức nói “Ngạn Ngạn, đau.”Nhuế Ngạn nhìn vết sưng đỏ trên tay anh còn chưa tan, chẳng biết trên vai lại thế nào, trong ánh mắt nhìn cô tràn đầy uất ức, tức khắc đau lòng, bất chấp tất cả tiến vào xem.“Chú đau ở đâu?” Nhuế Ngạn cúi người vén áo sơ mi anh lên, kiểm tra bả vai anh. Cô cách anh rất gần, mùi sữa tắm thoang thoảng quanh quẩn hơi thở anh, ánh mắt Trác Lương không khỏi tối Ngạn xoa bờ vai anh, ngón tay lành lạnh lướt trên làn da nóng rực, Trác Lương không khỏi gồng người, cổ họng giật giật, giọng khàn khàn “Ngạn Ngạn, tối nay em cũng ngủ trên giường nhé?”Nhuế Ngạn nghe vậy, mặt đỏ ửng, nhanh chóng rút tay về, bất giác lùi ra sau, lại bị ai kia ôm eo xoay người đè xuống giường.“Chú … Tiểu Trác…” Nhuế Ngạn chống tay lên vai anh, hoảng loạn “Chú, chú lừa người…”Trác Lương cúi đầu hôn lên mặt cô “Anh không lừa em, em xem này, thật sự bị đánh mà.” Một tay Trác Lương chống bên người cô, một tay nâng lên chậm rãi cởi nốt cúc áo sơ Ngạn cuống quít dời mắt, tim đập thình thịch, hơi thở cũng trở nên dồn Lương nhìn người dưới thân kinh hãi như con thỏ nhỏ, trong lòng dâng lên một cảm giác khó thể miêu tả, cầm bàn tay đang đặt trên vai anh, khẽ nói “Em thử sờ chỗ này xem có phải đang sưng lên không? Ông nội thật sự dùng gậy đánh anh mà, anh không lừa em.”Tay chạm phải một nơi thực sự có nhiệt độ cao hơn bình thường, cảm giác hơi sưng, Nhuế Ngạn vội quay đầu lại, cởi áo sơ mi anh ra, ngồi dậy kiểm tra nơi bị thương.“Để em đi lấy hòm thuốc.” Nhuế Ngạn không ngờ ông nội thật sự đánh vào người anh, mày nhíu lại định xuống Lương vội giữ chặt bả vai cô, Nhuế Ngạn tắm xong liền thay sang một bộ váy ngủ lanh rộng, bị anh tóm lấy, quai váy rơi xuống để lộ nửa bên vai, phong cảnh trước ngực cũng bởi vậy mà như ẩn như Lương nín thở, ôm lấy cô từ phía sau “Không sao đâu, qua hai ngày là khỏi, Ngạn Ngạn, tay anh đau, người đau, chân cũng đau… Em ngủ cùng anh được không?”Chưa bao giờ Nhuế Ngạn nghĩ tới sẽ có một ngày chú Tiểu Trác phải dùng giọng điệu đáng thương cầu xin bên tai cô thế này, trong lòng Nhuế Ngạn mềm nhũn, rồi lại thoáng thấp thỏm, nhất thời không biết nên như thế nào cho phải.“Anh không chạm vào em, thật đấy.” Trác Lương hứa với cô, thấy Nhuế Ngạn vẫn không động đậy cũng chẳng rời đi, người phía sau thử thăm dò bế cô lên đặt xuống giường “Anh đi tắm đây.”Trác Lương vừa nói vừa đi xuống, thật sự đi Ngạn muốn về phòng khách, nhưng lại cảm thấy chú Tiểu Trác đã lịch sự như vậy, lúc này rời đi không khỏi quá đáng, do dự mãi, người đi tắm đã tắm rửa xong ra Lương lên giường, tắt đèn, cảm nhận được người bên cạnh chui vào chăn lăn sang một bên, không kìm được cong môi người nằm trên giường, ở giữa chèn một cái chăn, không ai nói gì, chẳng biết qua bao lâu, hơi thở của Nhuế Ngạn bắt đầu bằng trong chăn được ai đó nhẹ nhàng nắm lấy, người bên cạnh dán lại gần, ôm lấy cô qua chăn, hôn cổ cô “Ngạn Ngạn, em có sợ không?”Nhuế Ngạn nhắm mắt lại, lông mi rung rung, im lặng trong thoáng chốc rồi giơ tay quàng lên cổ Trác Lương, vùi mặt vào hõm vai Lương được cô đáp lại, không hề kìm nén, nhẹ nhàng đặt từng nụ hôn xuống làn da mịn màng, nắm tay cô đi xuống tìm kiếm, hơi thở càng thêm dồn Ngạn cảm nhận được cơ thể dần nóng lên, ngón chân cuộn lại, co rúm trong lòng ngực anh.“Em đừng sợ.” Khi Trác Lương tiến vào, mồ hôi trên trán đầm đìa, động tác tay lại dịu dàng khôn cùng, không ngừng vỗ về cô, trấn an cô “Anh sẽ nhẹ thôi, nếu em đau thì cứ cắn anh nhé.”Nhuế Ngạn đỏ mắt cắn một cái vào bắp tay anh, kìm nén tiếng rên rỉ, Trác Lương thở dốc bên tai cô.
CHỈ MUỐN THƯƠNG ANH, CHIỀU ANH, NUÔI ANH Tác giả Tuý Hậu Ngư Ca Thể loại Hiện đại, quân nhân, hào môn, trâu già gặm cỏ non, nam thiếu gia xuất ngũ tàn tật sau khỏi x nữ thực tập sinh xinh đẹp bị trầm cảm, SẠCH_SỦNG_NGỌT, hệ chữa lành, hài hước, nhẹ nhàng, HE Độ dài 53 chương + 6 NT Tình trạng Hoàn edit – có PASS Từng có vô số trường hợp vì trầm cảm mà bỏ đi cả mạng sống của mình. Nhuế Ngạn cũng từng bị như vậy. Nhưng thật may mắn, ngay thời khắc cô muốn từ bỏ sự sống, đã có một ngọn đèn xuất hiện, soi sáng cả thế giới u tối của cô. “Chú bộ đội sẽ mãi mãi ở bên cháu.” Anh từng vẽ cho cô một chú bộ đội hoạt hình và cô đã xăm nó lên xương quai xanh như một kỷ niệm giữa anh và cô. Anh là nhị thiếu gia nhà họ Trác – Trác Lương. Anh cũng là một người quân nhân, từng cứu rất nhiều người, nên có lẽ anh không nhớ rõ cô là ai. Điều duy nhất anh nhớ về Nhuế Ngạn đó là cháu một chiến hữu của anh – Lục Liễm. Trác Lương từng lập rất nhiều chiến công, được đồng đội yêu quý, ngưỡng mộ, nhưng vì một sự cố nào đó, hai chân anh không thể cử động được và phải xuất ngũ. Từ đó trong giới vẫn luôn hay nói với nhau “Cậu hai nhà họ Trác đã bị liệt rồi, còn có người dám gả sao?” Nhuế Ngạn tình cờ nghe được điều này, cô quyết định đi tìm Trác Lương. Tính ra thì rất lâu rồi cô không thấy anh nhỉ? Một người từng khuyên cô phải sống tốt, giờ đây lại đang ngồi trên xe lăn, cầm con dao mà anh thích nhất, tự cứa vào cổ tay mình. Cũng may là Nhuế Ngạn kịp thời ngăn cản, sau đó anh nhờ cô giúp anh rời khỏi đây. Có lẽ bởi vì ở trong một căn phòng tối tăm, lạnh lẽo thế này khiến bản thân anh không còn chút hy vọng nào nữa. Bạn đầu Trác Lương định đến nhà của đồng đội năm xưa, nhưng Nhuế Ngạn lại một mực tưởng rằng anh sẽ ra chỗ thanh vắng để kết thúc cuộc đời, vì vậy kiên quyết “Tối nay chú đi theo cháu thì đi, không theo cháu thì vẫn phải đi, cháu sẽ không đưa chú trở về đâu.” Kết quả, Trác Lương cứ thế được đưa về nhà của Nhuế Ngạn, được cô bao ăn bao ở từ a đến z. Từ đó, mỗi ngày của Nhuế Ngạn đều rất vui vẻ, mỗi ngày đều mong được về nhà sớm, không cần tìm ai để yêu đương. Bởi vì đối với cô, yêu đương không hấp dẫn bằng về nhà nuôi chú!! Có lần Nhuế Ngạn mơ thấy mình hôn Trác Lương, cảm xúc lúc đó phải nói là rất tuyệt vời. Đến khi bừng tỉnh thì tự trách bản thân, chú Trác Lương chỉ xem cô như cháu ruột, thế mà cô lại YY người ta trong mơ. Hơn nữa Nhuế Ngạn phát hiện, cô tự nhiên được add vào một group chat tên là “Binh lính nào không muốn xử lý thiếu gia phúc hắc thì sẽ không phải là binh lính tốt”. Vừa nhấn vào thì một loạt tin nhắn xuất hiện – Chào mừng cháu gái nhỏ đã tham gia nhóm. Hóa ra là đồng đội của anh. Họ phát lì xì cho cô, lúc đầu thì cực kỳ trật tự và nghiêm túc, đến khi cô từ chối không nhận thì họ bắt đầu lộ bản tính trẻ con ra v Họ tranh giành bao lì xì, náo loạn hết cả group chat, đôi khi còn nói xấu Trác Lương… khiến cô bật cười vui vẻ. Về phần Trác Lương, ngày ngày anh sống chung với một cô gái hoạt bát, chăm lo cho anh hết mực, thì có một thứ tình cảm nào đó đã trỗi dậy, âm thầm đến mức anh cũng chẳng nhận ra. Khi anh nghe nói Nhuế Ngạn nhà mình bị người khác theo đuổi thì hắng giọng khuyên bảo yêu đương phải chú trọng nhân phẩm, không được nhìn mặt mà bắt hình dong. Khi thấy trên TV đăng tin có nữ sinh gọi taxi rồi xảy ra chuyện thì anh lập tức chuẩn bị bút máy giả dao cho Nhuế Ngạn để phòng thân. Rồi anh còn thắt tóc cho Nhuế Ngạn để cô tham gia chương trình nữa. Lúc Nhuế Ngạn tự chê bản thân xấu thì Trác Lương nói “Nhỡ đâu có người mù cảm thấy cháu xinh thì sao?” “Chú cảm thấy cháu có xinh không?” “Chú chính là một trong những người mù đó, cháu đã hài lòng với đáp án này chưa?” Hầy, bao nhiêu chuyện như vậy khiến Nhuế Ngạn chỉ muốn gửi lời cảm ơn chân thành đến Tổ quốc Mẹ Tổ quốc thân yêu, con yêu người! Bởi vì Tổ quốc thật là vạn năng, đào tạo ra một người quân nhân ưu tú, việc gì cũng biết làm thế này!! Nhưng rồi chuyện gì đến cũng phải đến, Trác Lương đã đồng ý chữa trị đôi chân, kèm theo đó là việc anh phải ra nước ngoài để điều trị. Trác Lương, anh đã rời đi với một dòng chữ thông báo Nhuế Ngạn, chú đi đây. Không giáp mặt tạm biệt, cũng không có hứa hẹn cho tương lai. Anh cứ thế rời đi… Những năm tháng không có anh, Nhuế Ngạn như lại sống trong cuộc sống u tối một lần nữa. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cô từng hứa với Trác Lương sẽ sống thật tốt, nên dù có chuyện gì, Nhuế Ngạn vẫn sẽ cố gắng vượt qua. Cô từng bước từng bước trở thành một MC nổi tiếng trên truyền hình. Đi cùng với việc này đó là hàng loạt fan couple của cô hình thành v Đến nỗi khi cô và Trác Lương gặp lại, anh liên tục bị ăn giấm, rồi còn bị một đứa nhóc chọc ghẹo “Yoyoyoyo, check it out, ai đó ăn chua ngon lành thật, một vại giấm chua Sơn Tây…” Tình hình các fan ủng hộ couple dữ dội, Trác Lương bèn tạo một tài khoản weibo tên “Chú bộ đội”, rồi hiên ngang vào group của fan couple [Nhìn là biết lăng xê rồi, giữa hai người không có chút tình cảm nào cả, cái Siêu Thoại này nhanh chóng giải tán đi.] Các fan lập tức bình luận đuổi anh. [Anti từ đâu tới thế, mau cút đi.] [Anti, cút ra khỏi Siêu Thoại.] Mà Trác Lương cũng khá bức xúc, từ khi vào mấy cái group này, anh phát hiện Nhuế Ngạn bị gán ghép với tận năm sáu người, xếp hạng từ cao đến thấp. Fan thì ngày ngày kêu gọi được “phát đường”, nhưng mà trong cái bảng xếp hạng, lại thiếu mất tên họ của chính cung – là anh đây v Sau đó, để củng cố vị trí của mình, Trác Lương cố tình lựa ngay lúc Nhuế Ngạn đang livestream, giả vờ đưa nước, để bàn tay và chất giọng nam trầm ấm của mình xuất hiện trong livestream của cô. Việc không thể thiếu trong mỗi câu chuyện tình đó là phần gặp mặt phụ huynh. Ba mẹ Trác Lương gặp được con dâu thì mừng hết mức, sau đó cả gia đình liền trở thành một đại hội để nói xấu Trác Lương v “Lớn thế rồi mà chẳng khác gì đứa trẻ con.” “Sắp 30 rồi mà còn chưa có kế hoạch gì cả.” “Cả ngày chỉ ăn không ngồi rồi.” … Rồi anh còn gặp cả cậu của Nhuế Ngạn – cũng chính là Lục Liễm – đồng đội của anh. Tâm trạng của Lục Liễm lúc đó như vậy “Cậu phải gọi tôi là cậu, trực tiếp làm bề dưới… ha ha ha. Trác Lương, tôi muốn hỏi cậu có thấy ức chế hay không?” Hừ, anh cũng mặc kệ. Dù gì quan trọng nhất là Nhuế Ngạn, anh muốn bên cô, nắm tay cô đến già, cho cô một mái nhà mà cô hằng mong ước. Đúng vậy, từ bé đến lớn, Nhuế Ngạn chỉ muốn một điều đơn giản – một mái nhà, một gia đình hạnh phúc. Thật may mắn, cuối cùng khi gặp anh, ước mong này cũng trở thành sự thật. *** “Chỉ muốn thương anh, chiều anh, nuôi anh” là bộ truyện rất đáng đọc. Nội dung truyện vừa ngọt sủng, vừa dễ thương, mà cũng truyền tải được cảm xúc của các nhân vật đến độc giả. Hình tượng các anh quân nhân không chỉ là nghiêm túc mà còn rất hài hước, đáng yêu, nhất là lúc kể xấu anh nam chính v Nam chính và nữ chính phải xa nhau khoảng một hai năm, lúc gặp lại thì anh phải dỗ dành chị mãi mới được, không những bận dỗ mà còn bận làm anti fan couple nữa v Nói chung, bộ này đọc rất okela luôn ạ. Đề cử nha~~ Đọc truyện tại
Triệu Khanh Nho kiến nghị với Trác Lương nên tới bệnh viện ở vài ngày trước, kiểm tra cẩn thận lại một lần nữa, sau đó căn cứ vào kết quả kiểm tra để bắt đầu trị hôm sau, Nhuế Ngạn sửa soạn quần áo và đồ dùng cá nhân cho Trác Lương, Triệu Khanh Nho tự mình lái xe đón Trác Lương vào bệnh Lương nhìn Nhuế Ngạn bận rộn sửa soạn đồ đạc cho anh, khuôn mặt nhỏ ủ rũ, chỉ thiếu khắc lên bốn chữ “Cháu không vui vẻ”.“Nhuế Ngạn, lại đây.” Trác Lương vẫy tay với Ngạn đi tới, cúi đầu nhìn mũi chân không nói lời nào.“Mấy ngày nay chú không ở nhà, buổi tối ngủ cháu nhớ đóng kỹ cửa sổ, trời tối không nên đi lại bên ngoài…”“Chú đã không ở nhà thì cháu về trường ở vậy.” Nhuế Ngạn đột ngột cắt ngang lời lòng Trác Lương cũng trăm mối ngổn ngang, anh sống chung với Nhuế Ngạn mấy tháng, Nhuế Ngạn nghĩ gì anh hiểu rõ, bỗng dưng chẳng biết nên nói Ngạn biết anh nằm viện để trị liệu thân thể, nhưng anh đi, trong nhà chỉ còn lại một mình cô, trong lòng chợt cảm thấy chua xót.“Cháu đi nộp viện phí đây.”Nhuế Ngạn nói với Trác Lương một tiếng rồi xoay người bước ra khỏi phòng bệnh.“Nhuế Ngạn……” Trác Lương gọi cô vài tiếng nhưng cô lại chẳng nghe Lương thở dài, cầm điện thoại gọi cho Triệu Khanh Ngạn tới chỗ thanh toán viện phí, do tất cả mọi thứ đều nhờ Triệu Khanh Nho chuẩn bị, Nhuế Ngạn cũng không biết phải trả bao nhiêu, đến khi nhân viên báo giá Nhuế Ngạn mới sửng đơn cao cấp, thuốc nhập khẩu, những thứ này đều không lúc Nhuế Ngạn định gọi Ngải Tiểu Á mượn gấp một số tiền, một bàn tay giơ vào cửa sổ “Quẹt thẻ cho tôi.”“Vâng, bác sĩ Triệu.” Nhân viên thu ngân nở một nụ cười duyên dáng với Triệu Khanh Nho.“Màu son hôm nay của cô thật đẹp.” Triệu Khanh Nho khen.“Cảm……”“Nhưng không hợp với cô, màu da cô hơi tối, màu son lại quá sáng.” Triệu Khanh Nho lại bổ sung thêm một ngồi bên trong lập tức thu lại nụ cười, lạnh mặt quẹt thẻ, in hoá đơn đập xuống bệ cửa sổ “Bác sĩ Triệu, anh xứng đáng độc thân cả đời lắm.”Triệu Khanh Nho cười ha ha, lấy ra một hộp Macaron 1 đưa qua “Này, coi như tôi nhận lỗi.”Người ngồi bên trong lại mặt mày hớn hở, liên tục “Cảm ơn bác sĩ Triệu”.Hai người ầm ĩ như vậy, Nhuế Ngạn lại ngoảnh mặt làm ngơ, vẻ mặt buồn Khanh Nho đi đến bên cạnh cô, hỏi “Cô làm sao vậy, biểu cảm này là sao.”“Haiz.” Nhuế Ngạn thở dài, nghiêm túc nói, “Sau này tôi phải cố gắng làm việc mới được, nếu không tôi sẽ chẳng nuôi nổi chú Tiểu Trác.”Triệu Khanh Nho che ngực ho khan mấy tiếng, anh không nghe nhầm đấy chứ, cô nhóc bên cạnh anh lại muốn nuôi tên tai họa Lương ơi Trác Lương cậu cũng có ngày hôm lực bình tĩnh lại, Triệu Khanh Nho ra vẻ lơ đãng nói “Nếu cô không nuôi nổi cậu ấy thì có thể để cậu ấy nuôi cô mà, cũng chẳng khác nhau là bao, hà cớ gì phân chia rạch ròi như vậy.”Nhuế Ngạn liếc anh ấy một cái, Triệu Khanh Nho cười tủm tỉm kéo cô vào văn phòng của mình, lấy một tờ giấy đã viết sẵn kèm một con dấu tới.“Cô in dấu tay vào đây, tiền vừa rồi tôi cho mượn phải trả lại đấy.” Người khác không biết gia thế của Trác Lương, nhưng anh ấy biết, anh ấy chỉ là một bác sĩ bình thường, số tiền này không thể biếu nợ thì phải trả, đó là lẽ đương nhiên, Nhuế Ngạn ký tên ấn dấu phút sau, Triệu Khanh Nho cầm giấy nợ giơ ra trước mặt Trác Ngạn sửng sốt, nóng nảy “Bác sĩ Triệu, đó là tôi nợ anh, anh……” Nhuế Ngạn đi tới giật lấy tờ giấy nợ kia, Trác Lương nhanh tay cầm lên đọc.“Trác Lương, tuy Nhuế Ngạn là người ký tên, nhưng cậu đừng nói là cậu không nhận đấy nhé?”“Nhận.” Trác Lương gấp giấy nợ lại cất vào trong túi, “Sao có thể không nhận được.”Nhuế Ngạn đỏ mặt, tên Triệu Khanh Nho này thật sự quá xấu xa. Trác Lương lại liếc Nhuế Ngạn một cái, ra vẻ lơ đãng nói “Sau này cháu đừng tùy tiện ký tên ấn dấu tay, nhỡ đâu là hợp đồng bán thân thì phải làm sao?”Mặt Nhuế Ngạn lại càng đỏ Ngạn ở cạnh Trác Lương đến bữa tối, đợi Trác Lương ăn tối xong Nhuế Ngạn mới rời đi, Nhuế Ngạn lại bắt đầu cảm thấy mất mát, bịn rịn một hồi, đến lúc không thể kéo dài hơn mới nhẹ nhàng mở miệng “Chú Tiểu Trác, cháu đi đây”Môi Trác Lương giật giật, tay rũ bên người thoáng siết chặt, có một số việc anh không muốn vội vàng, nếu chân anh không tốt lên được thì biết như thế nào?Chỉ là……“…Nhuế Ngạn.” Trác Lương không kìm được mở miệng gọi cô lại, “Mấy ngày nay cháu ở lại bệnh viện đi.” Chuyện về Ninh Điềm còn chưa giải quyết, anh cũng không yên tâm để cô ở nhà một Ngạn xoay người, Trác Lương không dám đối diện với cô, ánh mắt né Ngạn cũng không dám nhìn anh, khẽ lên Lương nằm trong phòng đơn cao cấp, bên trong có một chiếc giường dành cho người nhà, buổi tối Nhuế Ngạn ngủ trên chiếc giường sau là thứ hai, Nhuế Ngạn phải đến trường đi học, sáng sớm, Du Hi xách theo đồ ăn sáng đến, nói rằng muốn đưa cô đi Ngạn ngơ ngác “Anh nói gì cơ?”“Tôi sẽ đưa cô đi học.” Du Hi tủm tỉm cười.“Hôm nay anh không phải đi làm à?”“Buổi sáng tôi rảnh, buổi chiều tôi sẽ nhờ người khác đón cô.”“Tôi…”“Nhuế Ngạn, nghe lời Du Hi, để cậu ấy đưa cháu đi học đi.” Trác Lương mở miệng cắt ngang lời cô.“Không……”“Nghe lời.” Trác Lương bình thản nói, “Cháu tạm chấp nhận mấy ngày, chuyện này chú sẽ giải quyết nhanh thôi.”Nhuế Ngạn bất đắc dĩ, đành mang theo chú lính cứu hoả “Cao to lực lưỡng” đi Ngạn cùng Du Hi vừa xuất hiện trước phòng học, toàn bộ người trong phòng đều nhìn về phía này, thứ nhất Du Hi vừa cao vừa to, bề ngoài xuất chúng, hơn nữa do xuất thân từ quân nhân nên trên người tản ra khí chất oai phong hấp dẫn mọi ánh Ngạn trông có vẻ bình tĩnh nhưng trong lòng đã bắt đầu hò hét, thảm hại hơn chính là hai người Ứng Bình và Thiệu Tử Phàm ngồi sau Ngải Tiểu Á, ánh mắt hai người nhìn cô quả thực rất lạ.“Nhuế Ngạn, ai thế?” Ngải Tiểu Á tò mò nhìn về phía Du Hi, ánh mắt giống như hận không thể lột da anh ấy từ trong ra ngoài để tìm Ngạn thở dài, mở bình giữ nhiệt ra “Anh tự giới thiệu đi.”“Chào cô.” Du Hi duỗi tay về phía Ngải Tiểu Á, “Tôi là vệ sĩ, nghe theo lệnh của thiếu gia đến bảo vệ tiểu thư Nhuế Ngạn.”Nhuế Ngạn suýt chút nữa phun nước vào mặt Du Hi, mấy người các anh bị thần kinh hết rồi à!Ánh mắt Ngải Tiểu Á nhìn Nhuế Ngạn dần thay đổi, cuối cùng vỗ vỗ bả vai Nhuế Ngạn, cười đầy ẩn ý nói “Nhuế Ngạn, không ngờ đấy, không ngờ đấy.”Nhuế Ngạn vất vả nuốt ngụm nước xuống, cô cũng có ngờ được khiến Ngải Tiểu Á không thể ngờ được còn nhiều hơn nữa, ví dụ như vệ sĩ của Nhuế Ngạn mỗi ngày đổi một người, mỗi người đều có dáng đẹp đến chảy máu mũi, toàn là dạng mặc đồ nhìn gầy cởi đồ có Tiểu Á cảm thấy sắp mù mắt đến nơi mấy ngày, Nhuế Ngạn đã hoàn toàn quen với cảm giác trở thành tâm điểm giữa đám đông, luôn luôn tự nhủ rằng Nhuế Ngạn, mày phải nhớ kỹ, mày là Queen, cho dù Thái Sơn có sụp thì mặt cũng không được đổi sắc.“Nhuế Ngạn, mặt hàng này rốt cuộc cậu có bao nhiêu?” Ngải Tiểu Á thèm chảy nước Ngạn vô cùng bình tĩnh nói “Kín cả một nhà cơ, cậu có muốn không?”Mấy này nay Trác Lương luôn nằm viện tiếp nhận trị liệu, mấy ngày đầu phải dùng thuốc nặng, hôm nào anh cũng mê chuông điện thoại reo lên, Trác Lương đang ngủ trên giường bệnh, chuông điện thoại vang lên thật lâu, người nằm trên giường mới mơ màng sờ tới di động.“Nhuế Ngạn, cháu xong việc rồi hả? Du Hi đã đến đón cháu chưa?” Dù đang mê man nhưng giọng điệu của người đó vẫn rất dịu dàng mềm bên kia im lặng một lúc, cho đến khi Trác Lương dần tỉnh táo lại, bên kia mới lên tiếng “A Lương, là anh.”“Anh?” Trác Lương mở to mắt, giơ máy ra trước mặt nhìn, đúng là số của Trác Khiêm.“Là anh, gần đây em thế nào rồi? Anh nghe Triệu Khanh Nho nói em đang tiếp nhận trị liệu.” “Em biết ngay mà.” Trác Lương cười một tiếng, “Cái tên nội gián Triệu Khanh Nho này.” Anh đã sớm đoán được, Triệu Khanh Nho biết rất chi tiết bệnh tình của anh, nhất định đã có người thảo luận với anh ấy.“Em có muốn anh đến thăm em không, A Lương.” Trác Khiêm rất lo lắng cho anh.“Chờ thêm một thời gian đi ạ, khẳng định ông nội sẽ cho người đi theo anh đấy.” Hiện giờ anh không muốn gặp bọn họ, không muốn nhìn thấy ánh mắt mong chờ của người thân, anh sợ bọn họ lại thất vọng thêm lần nữa, cũng sợ bọn họ đau lòng vì anh.“Được rồi.” Trác Khiêm thở dài, lại nói, “Lời em nhờ Hiểu Thiên chuyển lại cho anh, anh đã làm theo rồi, cho Ninh Điềm với Đàm Triết một số tiền, cũng chấp nhận cút xéo.”“Vâng, bọn chúng chấp nhận là được rồi.”“Có người nhìn thấy Đàm Triết qua lại thân thiết với công tử nhà họ Trần, thường xuyên đi theo cậu ta ra vào sòng bạc Macao.” Trác Khiêm dừng lại, “A Lương, làm vậy có quá đáng quá hay không?” Tuy Ninh Điềm ký hợp đồng với anh làm bạn gái, nhưng thân thể tự do, tình yêu bị công khai là do cô ả không cẩn thận, gián đoạn hợp đồng, không che chở cho cô ả nữa là được rồi, thậm chí có thể ngáng chân xả giận, nhưng ý định của A Lương khi làm vậy rõ ràng, anh muốn mạng của Đàm ở Vân Ninh đều biết Trần gia làm giàu nhờ gì, tuy chưa làm việc trái pháp luật, nhưng quan hệ trong tối ngoài sáng rất rắc rối, luôn nằm giữa ranh giới trắng công tử nhà họ Triệu tiếp cận một người đại diện chưa mấy tiếng tăm, trong đó có ý tứ gì không cần nói cũng tiền anh đưa đối với Đàm Triết mà nói quả thật là một khoản kếch xù, song đặt ở sòng bạc, khoản đó chẳng đáng là bao, hết tiền thì phải làm sao? Biện pháp nhanh nhất chính là vay nặng lãi, mà vay nặng lãi trả không được thì phải làm sao bây giờ?“Anh à.” Trác Lương khẽ gọi anh ấy một tiếng, “Tên đó động vào người của em.”“Người của… em?” Trác Khiêm thoáng bất ngờ, suy nghĩ một lát, không hỏi nhiều nữa, “Anh biết rồi, chuyện này anh sẽ không tiếp tục nhúng tay.”Cúp điện thoại, Trác Lương lại nằm xuống giường thêm một lát rồi mới đứng dậy ngồi xe lăn đi đến bên cửa đông trời tối rất sớm, mới hơn 5 giờ chiều, sắc trời đã bắt đầu chuyển đen, từng bông tuyết trắng tinh nhẹ nhàng rơi xuống, nhanh chóng hình thành một lớp tuyết trắng trên mặt bóng dáng quen thuộc từ hoa viên chạy lâu sau, cửa phòng bệnh được đẩy ra, tiếng nói trong trẻo vang vọng khắp phòng “Chú Tiểu Trác, bên ngoài tuyết rơi rồi, chú có thấy không ạ?” Tựa như làn gió mang theo hơi thở trong lành tinh khiết, hòa tan mùi thuốc sát trùng nồng nặc trên người anh.“Chú thấy rồi.” Trác Lương xoay người, khóe môi khẽ cong, “Cháu lạnh không?”“Cũng bình thường ạ.” Nhuế Ngạn tháo khăn quàng vào áo khoác rồi treo lên giá, “Chẳng phải tục ngữ có câu tuyết rơi không lạnh bằng tuyết tan hay sao ạ 2.”Nhuế Ngạn đi tới, ngồi xổm bên người anh, ngửa đầu nhìn anh “Chú hôm nay thế nào, còn mệt không ạ? Trông sắc mặt của chú không được tốt lắm.”“Triệu Khanh Nho nói ngày đầu tiên sẽ rất khó chịu, qua vài ngày sẽ khá hơn thôi.” Trác Lương chạm vào tay cô, hơi lạnh, “Sao cháu không đeo găng tay?”“Dạ…” Lúc này Nhuế Ngạn mới phát hiện tay mình không đeo găng, “Cháu đi vội quá nên quên ở chỗ làm rồi ạ.” Hôm nay cô làm việc tại một cửa hàng, lúc thay quần áo đã để quên ở phòng thay đồ.“Cháu đấy, suốt ngày quên còn không biết xấu hổ nói mình làm tròn lên mới hai mươi.” Trác Lương cốc đầu cô một Ngạn sát thở dài một hơi “Chú cũng là một ông chú già rồi, còn không biết xấu hổ mà chê cười cháu.”“Ôi trời đất…” Du Hi dùng chân đá văng cửa phòng, xách theo bữa tối đi vào, “Nhuế Ngạn, cô chạy nhanh thật đấy, không sợ bị ngã à.”Nhuế Ngạn nhìn thấy Du Hi bước vào, hừ mạnh một tiếng, quay mặt đi không thèm nhìn anh ấy.“Làm sao vậy?” Trác Lương nhíu mày.“Ơ, vẫn còn giận à?” Du Hi đặt đồ ăn lên bàn, sau đó chống bàn cười đến gập cả vẻ một hồi, Du Hi mới dần im lặng trước ánh mắt cảnh cáo của Trác Lương.“Vừa rồi em chờ Nhuế Ngạn bên ngoài.” Du Hi chủ động kể lại chuyện ban nãy, “Sau khi kết thúc hoạt động, đúng lúc nhìn thấy Nhuế Ngạn bị một tên oắt con tỏ tình, ha ha ha ha ha ha……” Du Hi lại không nhịn được cười phá Lương nghe vậy, đôi mắt híp lại, nhìn lướt sang Nhuế Ngạn che mặt, lần này thật là tức chết lẽ mấy ngày nay, hôm nào Nhuế Ngạn cũng dẫn theo một người đàn ông lạ đi học đã kích thích Ứng Bình, hôm nay Ứng Bình ôm một bó hoa to tới tỏ tình với Nhuế thật, đây là lần đầu tiên Nhuế Ngạn được tặng hoa, cảm giác rất xúc động, nhưng chưa xúc động được vài giây đã bị Du Hi giẫm Hi mỉm cười khéo léo đi tới trước mặt bọn họ, rất lịch sự khom lưng chào, sau đó nói Thiếu phu nhân, thiếu gia đang lái Lamborghini đến đón cô rồi ạ.”Cả cuộc đời, đây là lần mất mặt nhất của Nhuế Ngạn, không gì sánh chương 261 Macaron là một loại bánh ngọt của Pháp được làm từ lòng trắng trứng, đường bột, đường cát, bột hạnh nhân và thêm màu thực phẩm. Nhân bánh thường được lấp đầy với mứt, ganache hoặc kem bơ kẹp giữa hai mặt bánh. Thưởng thức macaron, người ta có thể tìm thấy từ những hương vị truyền thống như mâm xôi, sô cô la, cho đến những hương vị mới như nấm và trà xanh.2 “Tuyết rơi không lạnh bằng tuyết tan”. Câu tục ngữ trên được giải thích bằng hiện tượng tự nhiên như sau. Vào mùa đông, luồng khí lạnh di chuyển từ Bắc xuống Nam, khi gặp luồng khí ấm áp và ẩm ướt từ phía Nam, trời sẽ xuất hiện tuyết. Trước khi tuyết rơi, lượng không khí lạnh rất yếu, nó sẽ dần ấm lên sau khi ở một vùng nào đó trong thời gian dài, luồng không khí từ phía Nam mang theo khí ấm hơn tràn về phía Bắc. Khi luồng khí lạnh được tăng cường, không khí ấm áp và ẩm ướt được nâng lên thành mây và trùm kín bầu trời. Nhiệt trên mặt đất không dễ bị mất. Do đó, mọi người không cảm thấy lạnh trước và trong khi tuyết rơi vào mùa đông. Khi các luồng khí lạnh tiếp tục tăng cường trong thời gian tuyết rơi, để không khí lạnh mạnh kiểm soát toàn bộ khu vực, tuyết sẽ ngừng rơi. Tại thời điểm này, do mặt đất và không trung chủ yếu là khí lạnh, gió thổi đến cũng mạnh hơn làm mất lớp mây giữ nhiệt ban đầu. Khi tuyết tan, nó phải hấp thụ rất nhiều nhiệt từ lớp không khí gần bề mặt và làm giảm nhiệt độ. Kết quả là mọi người cảm thấy lạnh hơn khi tan tuyết so với khi tuyết rơi.